Gặp lại người xưa
NPNK

(Thn tặng Ngọc Khương)

Em cứ trch, sao ngy xưa anh khng ni
Một lời yu - để em đợi, em chờ,
ể by giờ khng phải viết mấy vần thơ,
M tiếc nuối, m trch hờn, m nhung nhớ...

Em c thấy tnh mnh chưa đủ mặn,
Chưa đủ nồng v thiếu cht men say,
Chưa ngọt bi m cũng chẳng c đắng cay,
ể c được một tnh yu đch thực.

Em cứ trch, bởi chưa bao giờ em trch,
Giận hờn anh qua những cnh thư xưa,
c lần anh đứng mi dưới trời mưa,
Trước cửa nh em nhưng khng dm g.

Anh ngần ngại điều g anh chẳng r,
Chỉ biết rằng anh đ lỡ một lần yu,
ể một mai, khi nắng ng về chiều,
Anh nhớ mi những l thư ngy cũ.

Biết ni với nhau - thế no cho đủ
Bởi hai mươi mấy năm di, ta mới gặp lai nhau,
Vẫn nhận ra nhau, d đ đổi thay nhiều,
Khng ngại ngng, e thẹn...
Như buổi đầu mới quen,
Nhưng sao vẫn nghe lng bối rối...

 

 

Trở về Trang Thơ