HIỀN

Thiện Nghĩa

 

Ra trường, Minh được bố tr đi dạy ở vng đất mới thnh-lập, cn gia-đnh th ổn-định nơi ở cũ, nn hng tuần Minh phải về thăm!

Ma nước năm nay lớn hơn cc năm trước, ngy nghỉ cuối tuần lại nhằm ngay thời-tiết c p thấp, trời mưa thường ko di tuy khng lớn. ng, b thường ni mưa nước ln v nước xuống! 

Người ta đấp một con lộ trn 15 cy số để nối hai bờ dn cư cũ v mới.  Vo ma nước ln th giữa hai vng chỉ cn thấy hai hng cy, được ngăn cch bởi mặt nước mnh-mng. Nối hai vng nầy chỉ mỗi con lộ l-t nằm st mặt nước, nếu từ bin-giới Việt-Nam Campuchia nhn xuống hướng Nam th kh nhận ra con lộ, v mới đấp, chưa được kin cố, cao trnh thấp, dn chưa định cư nhiều nn chưa c cy, mặt lộ chỉ được trải đ t-bạ. Những lc ging to th c nhiều đoạn bị sng vỗ đẩy lục bnh ln lộ, rồi cua đồng b qua lại, ...

Vắt ngang ci bưng đầm-lầy, nền hạ yếu nn nước lũ đ cuốn tri một đoạn lộ trn 2 cy số, người dn xung quanh dng xuồng tam-bản, ph nhỏ,... để đưa người đi đường vượt qua đoạn sạt-lở nầy để sang bờ đất bn kia.   

Đ hơn 5 giờ chiều rồi m cơn mưa vẫn cn lất phất, Minh chong o mưa bước ln xe, nổ my rời nơi ở, hướng ra con lộ để về thăm gia-đnh. Xe băng ngang cnh đồng, lng Minh phơi-phới, nhẹ-nhm. Chng cho xe chạy chầm-chậm để thưởng-thức phong-cảnh v hương vị kh tm nầy v cũng để đầu c bớt căng-thẳng sau những giờ cực-nhọc, nặng-nề. Minh ngước nhn xa về pha trước, rồi hai bn, bầu trời vẫn cn mu xm, my nặng nề bay về pha chn trời. Mi cỏ, lục bnh, khng kh ẩm ha lẫn khiến người đi đường dễ cảm nhận một mi hương rất đặc-trưng của vng Đồng-Thp-Mười. Theo thường lệ mỗi khi đi ngang nơi nầy Minh ht su, thở mạnh cho hứng-th, nhẹ-nhng, rồi cao hứng Minh nghu ngao: Chiều chưa đi, mn đm bung xuống,.... Thỉnh-thoảng Minh nhn xuống đường để trnh mấy con cua đang b ngang lộ, ung-dung cho xe chạy từ-từ, mặc tnh ai qua mặt. Mi suy nghĩ bng-quơ v chưa bao lu th xe Minh đ tới điểm dừng để xuống xuồng sang bờ bn kia rồi! 

Minh vừa dừng xe th thấy Hiền đang đứngchờ đ.

- Ồ, Hiền! lu qu mới gặp, c vẫn khỏe?

- Dạ, cm ơn anh, em vẫn khoẻ, cn hai Bc, Anh v Chị vẫn khoẻ chớ?

- Vng, cm ơn c,

- Xuồng đến rồi, ti tiếp cho xe c xuống trước nh?

Đưa xe xuống xuồng rồi cả hai đều ngồi trn yn xe đối diện nhau, chn chống xuống khoang xuồng, cn tay th nắm chặt tay li để giữ xe được thăng-bằng. Trời vẫn mưa rỉ-rả!

Chồng Hiền l kỹ sư đang nhận nhiệm sở ở tỉnh lỵ, Minh quen thn với chồng Hiền từ khi ch ta cn l học-sinh ở qu ln học phổ-thng v ở trọ cng khu vực với chng. Hiền xong đại-học y-khoa, được điều về vng nầy đ hơn một năm m hm nay tnh cờ trn đường về Minh mới gặp. Minh bng quơ:

- Từ ngy c về nơi nầy, đến giờ mới gặp!

- Vng, em được điều về ở đy, cũng biết anh ở vng nầy, nhưng,...

Cu ni bị bỏ lửng v đột nhin Hiền thn mật đặt tay mnh ln bn tay đang nắm chặt tay ga của Minh khiến chng hơi ngượng, tuy cảm thấy ấm p. Minh ấp ng:

- C đi giờ nầy th về đến tỉnh lỵ tối lắm đ.

- Dạ, khng sao, em đi cũng quen rồi!

- C c chu no chưa?

- Dạ, một chu 5 tuổi, nhưng đ gởi bn nội v ti đi học, rồi đi xa, khng c th giờ chăm-nom cho chu.

Bn tay mt lạnh của Hiền vẫn khng rời tay Minh trong khi hai người tiếp tục ni chuyện phiếm. Chẳng bao lu xuồng đ đến bờ. Trước khi chia tay Minh ni với Hiền:

- Ở đời, t ai đồng với hiện tại!       

.....

Nhiều đm Minh trằn-trọc, suy nghĩ về ci cử chỉ thn mật bất ngờ của Hiền trn chuyến đ chiều hm ấy, mi vẫn chưa tm ra lời giải đp.

Rồi Minh được điều về tỉnh lỵ, chồng Hiền nhờ Minh qua sự thn quen v uy-tn để gip cho Hiền được hợp-l ha gia-đnh.

Một hm Minh đến bệnh-viện để siu-m tuyến-tiền-liệt, trng ngay ca trực của Hiền. Hiền rất tự-nhin, cn Minh th hơi thẹn:

- Sao, ch vẫn khoẻ v chu học giỏi hả c?

-         Dạ, chu học giỏi v ngoan lắm, cn ảnh th

Một thong ngập ngừng. Rồi một giọng rất trầm v tội nghiệp:

-         Ảnh nhậu suốt ngy!

Minh nghĩ thầm: Ha ra l thế. Đy chnh l lời đp cho cu hỏi lu nay của mnh.

- , ngnh y th t ai đồng với chuyện uống rượu v thuốc l! 

Ca khm thật lu, hai người trao đổi nhiều chuyện v thưởng v phạt. Lc về, Hiền tiễn Minh ra tận cửa. Trước khi quay bước, Minh chợt bật ln một lời khuyn m mi khi về đền tận nh chng vẫn cn cảm thấy xấu hổ v qu v duyn:

- Ở đời nn chấp nhận ci tương đối, nếu đi tm mi ci tuyệt đối th khng bao giờ c được!    

 

 

Trở về trang Truyện Ngắn