Ngy mai ra sao ?

L văn Si

 

Đ hơn 6 giờ chiều, nh nh đ ln đn, Tuấn thong-thả điều chỉnh tay ga cho xe honda chạy chậm chậm về cuối con đường qu, xe rời tuyến dn cư được một đoạn, đang hướng về con lộ chuẩn bị băng ngang cnh đồng la. Đường đất gồ-ghề, trăng đ ln tự chiều, nh trăng thượng tuần chưa trn hẵn, cn-trng đ bắt đầu trỗi tiếng, hương-vị đồng la đang trổ như ban tặng cho người đi đường mi đồng-nội trong sự thanh-tịnh v trữ-tnh! Những khi trời trăng, khng mưa v nhất l những lc căng-thẳng thần-kinh, Tuấn thường một mnh rong chơi vng vng một đoạn đường qu cả chục cy số để thư-gin. Xe đang chạy th trước mặt Tuấn l một chu học-sinh nữ, tc ngắn, tay m cặp khot tay ra hiệu dừng xe với lời van xin:

- Ch ơi! lm ơn cho chu c dang?

Tuấn thắng xe lại.

- Chu đi đến đu ?

- Dạ, cũng trn đường nầy, khoảng 2 cy số nữa!

- Được, chu ln xe đi.

Xe chạy chậm chậm, Tuấn hỏi:

- Chu học lớp mấy, sao giờ nầy mới về ?

- Dạ chu học lớp su, chiều nay ra về xe đạp của chu bị bể bnh, khng tiền v nn chu gởi xe ở nh đứa bạn, rồi đi bộ về

Nghe chu ni, Tuấn cảm nhận dĩ-vng chợt hiện về, một thong se thắt lng. Ngy xưa ln bậc trung-học Tuấn đạp xe đi học ở Tn-Chu, nh xa trường d gia-đnh thiếu cơm, thiếu o nhưng cha Tuấn khng bao giờ để con bị tnh trạng nầy, Tuấn nhớ r lời cha ngy no:

- Ba sợ khi tan học, xe cc con bị hư hoặc bể bnh trong lc trời tối, bụng đi th khổ lắm; nn d thiếu hụt như thế no ba cũng chuẩn bị xe đạp cc con cho an-ton! 

Thật vậy suốt cuộc đời học-sinh của mấy anh em Tuấn chưa bao giờ bị sự cố thế nầy!

Thường tới lui trn đường nầy, Tuấn biết rnh-rọt nh dn ở cặp theo con lộ mới đấp nầy ton l tạm bợ: mi lợp l, nh sn, cột tre xen với trm, những thng nước chưa ln thế nầy th trng nh nằm thu-lu ngất-ngưởng, nếu ai khng quen ở th sợ lắm.

- Chu học lớp su, sao khng mặc o di?

- Dạ, thầy c ni học cấp hai, ở vng su khng nhất thiết phải mặc, chỉ khi học đến cấp ba mới mặc ch !

Một sự ngạc nhin đến với Tuấn, nhớ mấy năm trước đy con v chu gi Tuấn đi học đều mặc o di cả, vậy l ngnh gio-dục ở tỉnh đ c điều-chỉnh về chủ-trương đồng phục nữa rồi! Nhớ trước 1975, lc Tuấn cn đi học th học-sinh nữ khi bước vo bậc trung-học l mặc đồng phục o di trắng, quần đen, chẳng li-thi g cả.  

- Chu học ton đến bi g rồi?

- Dạ bi số nguyn tố.

Tuấn lầm bầm:

- Ngy xưa ch học bi nầy vo năm đệ-lục, tức l lớp bảy by giờ. chương-trnh dạy by giờ đảo-lộn nhiều qu, nếu c dịp dạy lại cc chu chắc ch khng dạy được ! Chưa kể đến những từ tiếng La-Tinh, by giờ người ta viết phin m ra tiếng Việt hết, ch đọc cũng khng cn chnh xc nữa!

Nhớ hm h, lc trưa Tuấn mở truyền hnh chờ giấc ngủ, th thấy c gio hướng dẫn n tập mn vật-l lớp 9 bi hệ thức lượng trong tam-gic vung lm Tuấn khng khỏi ngạc nhin khi m tr c đứa b cn nhỏ lại học chương-trnh qu cao, v ngy xưa Tuấn học bi nầy vo năm đệ-nhị (lớp mười một ngy nay), cn việc thi cử th cng rối-ren, g đu m tổ chức thi chnh-quy ring, bổ-tc ring, từ xa ring. Học nhiều mn nhưng chỉ thi tốt nghiệp c 6 mn th chất lượng gio-dục li-thi lắm! Nghĩ đến đy Tuấn cảm thấy mnh bực-dọc, nn quay sang chuyện khc:

- , Chu c mấy anh chị em, cha mẹ chu lm nghề g?

- Dạ chu c tất cả 4 anh chị em, ba chu chạy xe đạp m, mẹ chu đi cắt la v lm cỏ mướn

- Mấy anh chị em của chu c đi học hết khng?

- Dạ anh chu học đến lớp năm th nghỉ ở nh đi giữ b muớn, chỉ c chu nhờ hng dược họ ti-trợ học bổng ! Cn hai em của chu th một đứa đi học lớp bốn, một đứa đi học lớp một.

- , ra vậy!  

Lại một ci thắt lng đến với Tuấn chu nầy học giỏi. Ngy xưa nh ngho khng đủ cơm ăn o mặc, tuy cả nh đi lm mướn kiếm sống, nhưng ba Tuấn cố gắng cho anh em Tuấn đi học đến nơi đến chốn, c lc trong xm cũng x-xầm, c người ni thẳng với ba mẹ Tuấn:

- Nh mầy ngho, sao khng cho mấy đứa nhỏ đi giữ b muớn để c tiền nui gia-đnh m lại cho đi học?

Ba, mẹ Tuấn chỉ lắc đầu v n-tồn giải đp:

- Đời ti khng biết chữ, đến đời tụi n ti phải rng cho tụi n đi học.

Ni vậy chớ Tuấn cũng hiểu chỉ c con đường học vấn để tiến thn, thot cảnh ngho-nn v khng để ai ch cười v lc Tuấn đến tuổi đi học ở x chỉ c một trường tiểu-học v một trường sơ-học, nn đa số con nt đều dốt, đi coi b, lm mướn, chỉ những người kh-giả v c tầm nhn th mới cho con đi học.

- Ch ơi sắp đến nh chu rồi, nh c đn pha trước đ!

Đưa mắt nhn xa pha trước Tuấn thấy nh lại c đng người nữa, chưa kịp hỏi th chu gi đ thốt ln với giọng buồn buồn:

- Ba chu lại nhậu nữa rồi!

Tuấn hiểu v chưa biết dng lời g an-ủi đứa b. Ở nng-thn vng su l thế, cuộc sống ngho-nn cơ-cực, nh khng đủ che mưa nắng, lại đng con. Con ci th đứa lớn đi lm mướn nui đứa nhỏ, chớ đu c được học-hnh đến nơi đến chốn, lm ra một đồng th nhậu nhẹt đến hai đồng, rượu vo lời ra tục-tĩu, c khi kiếm chuyện ci-v hoặc đnh nhau lm ầm cả xm nữa!

Đến trước nh, xe dừng hẵn, đứa chu gi xuống xe:

- Cm ơn ch.

- Khng c g đu, rng học nghe chu !

- Dạ.

Tuấn cho xe tăng ga v chạy nhanh về pha trước, bỏ lại viễn cảnh khng mấy tốt đẹp pha sau. Rồi đy cuộc đời đứa b học giỏi ở vng su nầy sẽ ra sao khi m cha n học-thức km, khng nghề-nghiệp ổn-định, cứ vi đầu trong mm rượu ? Anh em n ngy sau c lập lại điệp-khc của cha n khng? Tuấn ngi-ngi thương cho những đầu xanh v tội.

 

 

Trở về Truyện Ngắn