Bạn chưa có tài khoản? Hãy bấm vào đây để đăng ký làm thành viên của chúng tôi!
Trường Trung Học Công Lập Tân Châu

Trường Trung Học Công Lập Tân Châu

Bay Về Tổ Ấm
Hôm nay, 12 Tháng 12 2017, 13:07
Thời gian được tính theo giờ UTC - 4 Giờ [ Giờ DST ]

Đăng nhập

Tên thành viên: Mật khẩu: Đăng nhập tự động mỗi lần ghé thăm Ẩn trạng thái trực tuyến của tôi trong phiên đăng nhập này


Trung Học Tân Châu


» MỘT LẦN "CHUYỀN" LẠI «




Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời [ 126 bài viết ] [ 1 tập tin đính kèm ] Chuyển đến trang 1, 2, 3, 4, 5 ... 13  Trang kế tiếp
Người gửi Nội dung (Xem: 28480 | Trả lời: 125)
Tiêu đề bài viết: MỘT LẦN "CHUYỀN" LẠI
Gửi bàiĐã gửi: 27 Tháng 3 2014, 21:54
Ngoại tuyến
Super Member
Super Member

Tuổi: 61
Sinh nhật: 01-01-1956
Ngày tham gia: 13 Tháng 4 2013, 07:31
Bài viết: 1897
Quốc gia: Vietnam (vn)

Người tạo chủ đề
Một lần bạn cũ ghé thăm
Bùi ngùi nhắc chuyện cùng làm ngày xưa:
Bơi xuồng, câu cá, tắm mưa
Bắt cua, ốc ...hái rau dừa...đồng xa
Đạp xe ví vịt, ví gà
Xăn quần lội nước vớt hoa lục bình.

Cất chòi lá chuối xinh xinh
Mủn vùa đựng gạo, tụi mình nấu cơm
Ngờ đâu nồi cháy theo rơm
Cố tranh nhau vét miếng cơm vàng khè.

Đường quê hai đứa cặp kè
Choàng vai "rau muống...muối mè...đứng lên"
Nhảy dây, tùm nụm, chuyền chuyền
Năm mười, rượt bắt ...liên miên cặp giò
U,de, bún lỗ, cò cò...
Thách nhau: "dám kéo đuôi bò mới ngon!".

Bao nhang miệng ngậm làm son
Bột mì làm phấn đóng tuồng rất vui
Đất giồng hai đứa lui cui
Moi từng củ sắn, củ khoai lang đèo
Bẻ đôi cây mía ốm teo
Chia nhau từng miếng ăn nghèo mà ngon.

Mùa mưa nước đỏ như son
Tắm sông đất bám miệng toàn là râu
Kiến vàng làm ổ cành cao
Vác cây thọc trứng về câu cá đồng
Có lần nhảy đại xuống sông
Bị Ong túa rượt ai không vội vàng?

Đêm trăng đi ngủ muộn màng
Mê chơi, mê hát :"thoi vàng chuyền tay"
Chiều đông lạnh, gió heo may
Đống un toả khói lùi khoai ăn cùng,
Chuyện ma càng kể càng rung
Khi không ráp chạy ùn ùn nhát nhau.

Chuyện ngày xưa, quá ngọt ngào!
Mà sao cứ thấy nao nao trong lòng
Thế rồi hai đứa đồng lòng
Một lần trở lại tắm giòng nước xưa.
Hai bà "ngũ thập niên " thừa
Ngồi Chồm hổm dự trò xưa, ngày nào
Trái banh ten nít tung cao
Rải mười chiếc đũa, cùng nhau chuyền chuyền...

Hôm Hai Ốm đi Sài gòn, lận lưng cái địa chỉ rồi tìm cho bằng được nhà của Mít ướt.
Hai đứa gặp nhau mừng không biết để đâu cho hết ! Bây giờ đã làm bà sắp nhỏ hết rồi mà còn ôm nhau nhảy tưng tưng y như con nít vậy.
Mít ướt nhìn Hai ốm hồi lâu rồi nói:
-Chắc tao phải kêu mầy bằng Ú quá chớ đâu còn Ốm cái chỗ nào .
Hai Ốm thở một hơi dài thượt rồi than:
-Đời tao nó ngang trái vậy đó mầy ơi! Hồi xưa ai cũng khoái ú thì tao ốm nhom ốm nhách, cứ cầu trời khẩn phật cho mập lên một chút để dễ lấy chồng. Bây giờ ai cũng thích ốm thì tao ú nu, ú nần. Ráng ốm lại để giữ chồng mà cũng làm không có nổi.
Mít Ướt hỏi:
-Mầy có tập thể dục với ăn kiêng hông?
Hai Ốm lắc đầu:
-Tao ngày hai lần ra đồng thăm ruộng rồi tập làm chi nữa. Nói tới cái vụ ăn kiêng tao càng thêm chán. Sáng nào tao cũng nhịn đói đâu có dám ăn thứ gì. Hai bữa cơm trưa và chiều nuốt lưng lưng có một chén. Ngặt nỗi tao mê phim Hàn quốc nên đêm nào cũng thức coi tới khuya lơ, khuya lắc. Ác một cái là nó toàn chiếu phim dài tập không hà, tập nào cũng chen mấy cái cảnh ăn uống. Hẻ̃ thấy cái thằng diễn viên bưng cái tô bự tổ chảng húp một cái rột là bụng tao sôi liền. Thế là phải nấu một gói mì ăn liền. Có khi một gói hổng thấm tháp gì, tao phải làm thêm gói nữa.
Mít Ướt chắt lưỡi:
-Mầy ăn như vậy làm sao ốm nổi, phải chia đều ba bữa, rồi ăn độn rau vô cho nhiều mới được. Trước khi đi ngủ đừng có ăn cái thứ gì vô hết, không thôi là nó cứ kẹt suốt đêm ở trỏng rồi biến thành mỡ hết ráo ! Nhưng mà mầy mập ra lại coi đẹp hơn hồi trước nhiều, da căng bóng, tóc đen sì...
Hai Ốm vội ngắt lời:
-Tóc mới nhuộm đó mầy ơi!
Rồi cũng nhìn kỹ Mít Ướt và nói:
-Tao thấy mầy cũng vậy, có điều hơi già một chút.
Mít Ướt thở dài:
-Bộ mầy tưởng tụi mình còn nhỏ lắm sao ? Đứa nào cũng ngoài năm mươi rồi chớ bộ !
Hai Ốm cũng thở ra:
-Mới đó mà lẹ ghê mầy hén, nhớ hồi nào...
Rồi Hai Ốm kể thao thao những kỷ niệm, công việc, trò chơi mà hai đứa cùng làm chung với nhau, rồi vỗ vai Mít Ướt một cái bộp, hỏi:
-Ê! Mầy còn nhớ cái vụ tụi mình thọc me nước bị sâu suông hông ?
Mít Ướt gật đầu:
-Nhớ chớ sao không, còn cái vụ tụi mình bị chui hàng rào nhà dì Sáu Tý lượm khế bị chó rượt, mầy có nhớ hông?
Hai Ốm trề môi:
-Tao mà quên hả? Có mầy hổng nhớ thì thôi, mầy vô tình thấy mồ hà ! Lúc đi học đệ thất bỏ lại tụi tao đó, tao khóc hu hu còn cái mặt mầy tươi rói.
Mít Ướt biện hộ:
-Thì thi đậu ai mà hổng mừng, mà tao cũng cho mầy chùm dây thun của tao, tới mấy trăm sợi chớ ít gì đâu !
Hai Ốm cười:
-Phải công nhận là hồi đó mầy bún dây thun số dách luôn. Nhưng cái môn chuyền chuyền là mầy thua tao, lần nào cũng bị tao nẻ đỏ lòm cái mắt cá!
Mít ướt có mòi tự ái cãi:
-Đó là hồi xưa chớ sau nầy tao chơi giỏi lắm!
Hai Ốm nói bằng cái giọng chắc lọi:
-Giỏi gì giỏi chớ cái môn đó mầy thua tao là cái chắc ! Mầy chưa thắng nổi tao một bàn nào hết, nhớ hông?
Mít ướt nóng mặt gặng:
-Chuyện đó xưa rồi Diễm, bây giờ mầy có dám đấu với tao hông?
-Đấu thì đấu, sợ gì !
Thế là Mít ướt lật đật đi kiếm trái banh Ten nít. Cầm chổi quơ dưới gầm giường lôi ra được một trái, lấy mười chiếc đũa tre nữa là đủ bộ.
Hai Ốm ngồi xổm xuống đất rồi bật dậy liền:
-Mầy cho tao mượn cái quần ống rộng đi, cái quần "gin" nầy bó quá tao ngồi không có được.
Mít ướt lấy cho Hai ốm cái quần xà lỏn rộng rinh rồi bản thân mình cũng mặc một cái, chớ mặc áo đầm ngồi chồm hổm coi kỳ quá, nai nịt gọn gàng xong hai bà liền lâm trận.
Hai ốm cầm ba chiếc đũa quay một cái thành hình tam giác liền. Mít ướt khớp quá nên rung tay, ba chiếc nằm ba nơi. Hai ốm cười ra vẻ đắc chí rồi vừa tung banh vừa đọc:
-Đi con hai, hai hốt, hai vùa...hai chụm. Đi con tư, tư hốt, tư vùa, hai chụm. Đi con sáu, sáu hốt, bốn chụm...
Hai ốm đi một lèo không chút nào sai sót, từ : "sang sông", "nụm", "xắt chuối", "quay tơ", "cất chuồng heo", "bửa củi", "lòn kim", "xỏ chỉ', tới "bồng em",chỉ còn chuyền "giao chàm" nữa là hết. Theo luật đứa nào đi tới giao chàm trước thì thắng, mấy đứa còn lại khỏi được đi. Hai ốm gần lên đỉnh Olympia rồi nên trong lòng phơi phới quay lại nhìn Mít ướt cười tủm tỉm để chọc quê. Cái mặt của Mít ướt buồn thiu thấy mà tội nghiệp, lòng trắc ẩn nổi lên. Hai ốm nghĩ:
-Coi bộ con nhỏ nầy nó háo thắng dữ a! Nghe nói nó đau tim, căng thẳng quá hổng chừng đổ bịnh, thôi mình nhường nó một lần nầy cho nó vui.
Mới nghĩ tới đó thì bó đũa đang chuyền bỗng văng ra một chiếc. Mít ướt cố nén tiếng thở phào nhẹ nhỏm.
Cầm lại bó đũa từ tay Hai Ốm, Mít ướt khấn thầm theo thói quen:
-Cầu xin ông ngoại và ba phù hộ cho con được thắng lần nầy để hông thôi quê với con nhỏ nầy dữ lắm!
Hít một hơi dài thật sâu rồi thở ra nhẹ nhàng để lấy bình tĩnh. Mít ướt cảm thấy tự tin, đi một lèo... Đến bồng em thì bắt đầu rung, nhét hết bó đũa vô nách, mỗi lần thảy banh là rút ra hai chiếc và đọc:
-Bồng em vô nách, xách đầu em ra...
Đọc được năm lần coi như xong, bây giờ đến màn cuối cùng, chuyền giao chàm là kết thúc.
Mít ướt nhớ Hai Ốm hồi nãy chết tại chỗ nầy nên lầm bầm một tràng nữa rồi mới chuyền. Không có chiếc đũa nào rơi ra, trái banh cũng được chụp trúng phóc. Trận chiến kết thúc, phần thắng thuộc về Mít ướt.
Hai ốm chìa thẳng cái cẳng ra phía trước, nghiêng qua một bên để đưa cái mắt cá cho Mít ướt nẻ. Mít ướt bặm môi cầm bó đũa đưa thẳng tay, Hai ốm nghĩ thầm:
-Con quỹ nầy cái mặt đằng đằng sát khí, chắc nó dám nẻ mình bể" bạc đạn" để trả thù lắm !
Nào ngờ Mít ướt xán xuống một cái nhẹ hều, còn nói bằng cái giọng vô cùng hiền hậu:
-Mình nẻ tượng trưng thôi, chớ đâu có ác độc như ai kia!
Nghe cái giọng của Mít ướt tự nhiên Hai ốm nổi nóng, nghĩ thầm: "Người ta nhường cho, hổng biết thân còn nói cái giọng làm phách, thấy mà ghét !"
Rồi buột miệng hỏi Mít ướt:
-Dám chơi nữa hông ?
Mít ướt gật đầu cái rụp liền :
-Dám!


Sửa lần cuối bởi lamduyen vào ngày 18 Tháng 4 2014, 03:59 với 2 lần sửa trong tổng số.

Đầu trang
Xem thông tin cá nhân
Tiêu đề bài viết: Re: MỘT LẦN "CHUYỀN" LẠI
Gửi bàiĐã gửi: 28 Tháng 3 2014, 20:16
Ngoại tuyến
Super Member
Super Member

Sinh nhật: 00-00-0000
Ngày tham gia: 20 Tháng 6 2010, 09:54
Bài viết: 1049
Trong khi chờ tới giờ đưa nhỏ cháu đi học võ, mở máy ra đọc được bài này của tỷ LD , chị ơi! em mắc cười quá đi ,đúng thật là cái điệu nhà quê của bọn con gái chúng mình há chị .những trò chơi nấy bây giờ chắc hiếm trẻ con chơi vì đồ điện tử quá nhiều,kỷ niệm trò chơi ngảy xưa thât vui,Khi nào có dịp về chị em mình chơi chuyền chuyền nhá chị .em cũng nhớ cái mủn vùa nấu cơm nữa chị à ,Em khoái chị quá đi mất về câu chuyện này ha ha quá là vui :clap: tặng chị nè :ros:
:clap: còn nữa ngày xưa ở nhà em có biệt danh là " cò ma" (vì ốm quá) bây giờ nhịn ăn gần chết mà vẫn bị bụng bự :( bây giờ đi làm về mở tủ lạnh ra toàn thức ăn , nào là' cà lem' hai ba loại,ở ngoài thỉ đủ thứ các loại mì làm sao nhịn đây hả mèn đéc ơi,chả bù vào những năm 75-76 nhớ lại mà thấy buồn .Thôi em chạy đây tạm biệt chị.


Đầu trang
Xem thông tin cá nhân
Tiêu đề bài viết: Dạ Lý - Re: MỘT LẦN "CHUYỀN" LẠI
Gửi bàiĐã gửi: 28 Tháng 3 2014, 21:28
Ngoại tuyến
Super Member
Super Member

Tuổi: 57
Sinh nhật: 00-00-1960
Ngày tham gia: 12 Tháng 7 2011, 11:05
Bài viết: 938
Đọc bài thơ Một Lần Chuyền Lại rồi chưa có thời gian Re bài thơ này, thì chiều nay đi làm về đọc thêm phần truyện ngắn của Hai Ốm và Mít Ướt.

Tỷ ơi, muội vừa đọc vừa cười rung rinh cái ghế luôn. Mới đầu muội tưởng Hai Ốm và Mít Ướt cãi nhau rồi sẽ xáp lá cà quýnh nhau, ai dè hai người thay mặc quần tà lỏn cho mát rồi ngồi xuống sàn nhà chuyền lại bí kiếp môn chơi đánh chuyền chuyền. Đọc đến đoạn Hai Ốm nghĩ Mít Ướt có tánh háo thắng nhưng mắc bệnh đau tim - muội cười chãy nước mắt luôn. Rồi thêm đoạn Mít Ướt khấn cầu ông Ngoại và Ba phù hộ cho Mít Ướt chơi thắng độ chuyền chuyền - muội phá ra cười lớn hơn vì thuở đời trước đến giờ muội mới nghe có người khấn cầu kiểu đó. Thêm phần Hai Ốm diễn tả gương mặt đằng đằng sát khí của Mít Ướt nữa, ... muội cười hết ga luôn. Muội chạy vô re. vài dòng trước. Muội cần nghỉ mệt chút vì cười hết hơi rồi, rồi sẽ chạy vô chuyền lại phần của muội.



Đầu trang
Xem thông tin cá nhân
Tiêu đề bài viết: Re: MỘT LẦN "CHUYỀN" LẠI
Gửi bàiĐã gửi: 29 Tháng 3 2014, 13:06
Ngoại tuyến
Super Member
Super Member

Sinh nhật: 00-00-0000
Ngày tham gia: 20 Tháng 6 2010, 09:54
Bài viết: 1049
Dạ Lý ! gần tới giờ làm mà đọcTC .com thấy tên em re là chị đọc liền, chị cũng như em đọc xong bài này chị cũng cười quá trời luôn chiều về sẽ sẽ kể cho mọi người cùng nghe câu chuyện cúng vái này giờ thì phải đi cày đã .Tạm biệt chúc tất cả thành viên d đ ngày thứ bảy vui vẻ đầm ấm.


Đầu trang
Xem thông tin cá nhân
Tiêu đề bài viết: Dạ Lý - Re: MỘT LẦN "CHUYỀN" LẠI
Gửi bàiĐã gửi: 30 Tháng 3 2014, 09:59
Ngoại tuyến
Super Member
Super Member

Tuổi: 57
Sinh nhật: 00-00-1960
Ngày tham gia: 12 Tháng 7 2011, 11:05
Bài viết: 938
Tuổi thơ của Dạ Lý gắn liền với sân đánh bóng rổ ở chùa Ông, dòng kinh Vĩnh An và triền cỏ ở bãi cát ngoài doi bang Tống. Một người bạn cùng đồng hành với DL với mọi trò chơi. Hồi đó chơi chuyền chuyền trong xóm thì có một đứa con trai chơi chung, con trai này chơi chuyền chuyền hay lắm, cả bọn con gái chơi không lại. Nhưng con trai này hiền khô không có khẻ chân tụi con gái (lúc này cả bọn khoảng 7 - 8 tuổi)

Tỷ có còn nhớ một trò chơi gì - mà tụi con gái mình có vài cái bao cát nhỏ rồi mình để lên trên bàn tay thảy lên ... em không nhớ rõ lắm. Tỷ nhớ trò nhảy ngang không? hai đứa cầm sợi dây thung kéo ngang - bắt đầu bằng vai, lên lỗ tai, lên đầu rồi đứng dậy đo chiều cao bằng nút một, nút hai...

Tuổi thơ ngày xưa thật đúng là tuổi thơ, tất cả mọi trò chơi đều tự biên tự diễn, có lẽ trò nhảy cò cò là thường nhất.

Tiền thì mình có rất ít, chỉ đủ mua cây cà lem, hoặc bịt sinh tố nhỏ như kem (mình cắn ở góc) muội thích nhất là mua kẹo kéo vì người bán có cái bàn quay số, cứ hy vọng mình quay số lớn, để cây kẹo kéo bị kéo dài ốm nhom. Nhớ tới đây muội vẫn còn nhớ lại hương vị của kẹo kéo với mùi thơm của đậu phọng. Sau này ngoài Công Sở có một chiếc xe làm kẹo bông gòn, lúc đó tụi con nít bu quanh chiếc xe, tất cả như bị thôi miên với những tia kẹo bông gòn từ từ bung ra từ chiếc máy. Với tụi con nít cái máy làm ra kẹo bông gòn như là một phát minh kỳ diệu, mà kỳ diệu thật vì khi mình há cái miệng thật to cho vào một nhúm kẹo bông gòn, khép miệng lại thì nhúm kẹo bông gòn tan biến nhường lại một vị ngọt thật tuyệt vời.


Đầu trang
Xem thông tin cá nhân
Tiêu đề bài viết: Re: MỘT LẦN "CHUYỀN" LẠI
Gửi bàiĐã gửi: 30 Tháng 3 2014, 21:52
Ngoại tuyến
Super Member
Super Member

Tuổi: 61
Sinh nhật: 01-01-1956
Ngày tham gia: 13 Tháng 4 2013, 07:31
Bài viết: 1897
Quốc gia: Vietnam (vn)

Người tạo chủ đề
Cái bao cát nhỏ của muội tụi tỷ thay bằng trái cầu giấy, mình lấy giấy tập cũ, xếp làm tư, làm tám rồi cắt theo chiều ngang thành những đường song song cở nửa lóng tay bây giờ, không cắt đứt lìa mà chừa lại một đầu, cuộn tròn tờ giấy đã cắt laị,lấy dây thun cột thật chặt cái đầu chưa cắt, cái đầu kia nó sẽ bung ra như trái cầu lông vậy, nên tụi tỷ gọi là đánh cầu. Cái môn mà muội gọi là nhảy dây ngang chỗ tỷ nó tên"nhảy dây tấc", vì mỗi lần là nâng cao lên một núc, tương đương với một tấc, nó còn có một cái tên thông dụng hơn là"Ông đi qua ,Bà đi lại", tụi tỷ vừa nhảy vừa đọc:
Ông đi qua
Bà đi lại
Chặt cây hồng
Trồng cây bông
Gánh nước tưới bông
Bông lên cho tốt
Gánh nước tưới dừa
Dừa lên cho cao!

Nhà Quê ơi! Nghe muội rủ mà tỷ nôn quá, bây giờ nhiều khi nổi hứng tỷ lại một mình chơi lại mấy trò xưa, có nhiều trò muốn lắm mà chơi không được như cò cò xủi, tỷ mới cò có mấy cái mà mệt gần chết, còn bún dây thun, chuyền chuyền còn tạm được, ước chi sáu chị em mình có dịp gặp nhau để cùng tỷ thí thì vui biết mấy!
Khi nào muội có dịp gặp Võ Thanh Minh cho tỷ gửi lời hỏi thăm nhé!


Sửa lần cuối bởi lamduyen vào ngày 18 Tháng 4 2014, 04:02 với 2 lần sửa trong tổng số.

Đầu trang
Xem thông tin cá nhân
Tiêu đề bài viết: Re: MỘT LẦN "CHUYỀN" LẠI
Gửi bàiĐã gửi: 31 Tháng 3 2014, 00:03
Ngoại tuyến
Super Member
Super Member

Tuổi: 61
Sinh nhật: 01-01-1956
Ngày tham gia: 13 Tháng 4 2013, 07:31
Bài viết: 1897
Quốc gia: Vietnam (vn)

Người tạo chủ đề
Chương một

Hồi đó Hai Ốm, Mít Ướt và một đứa bạn nữa:"Cứt Mũi " rất là thân nhau, do điều kiện địa lý, nhân văn rất ư thuận lợi. Nhà của ba đứa nằm gần sát nhau. Tính từ bờ sông vào là nhà của Cứt Mũi, Mít Ướt, Hai Ốm, ba đứa lại bằng chan tuổi nhau, nên không thân mới là chuyện lạ.
Cả ba đứa đều không hài lòng với cái "con nít nem" của mình, nhất là Cứt Mũi vì nó vạch ra một cố tật mà nó không bỏ được, đó là mê ăn cứt mũi.
Con nít hồi xưa(và ngay cả bây giờ) đều khoái ăn cứt mũi của chính mình, có điều khi lớn lên ý thức được đó là một điều vô cùng "tội lỗi" nên đều dần dần từ bỏ. Chỉ có con Thẹn là vẫn kiên cường nuôi dưỡng niềm đam mê của mình cho tới khi đi học.
Có một lần nó lên bảng làm toán, bài toán cũng hơi khó nó phải suy nghĩ thật lâu mới làm xong, để thưởng cho mình nó liền móc cứt mũi ăn liền tại chỗ. Cái tên "Cứt Mũi" khai sinh ngay từ lúc đó.
Hai Ốm thì nói thật nó ốm còn hơn cái tên, má nó lại cứ cho nó mặc cái áo tay ngắn màu đen nên trông càng thảm hại. Má nó đẻ năm một nên bao giờ bên nách nó cũng đèo theo một đứa em, có khi còn nặng hơn nó nữa.
Mít Ướt roi roi, không mập, không ốm, không mê ăn cứt mũi có điều nó hay khóc dữ quá! Ngay từ lúc mới lọt lòng nó đã biết nước mắt là một công cụ vô cùng lợi hại, cho nên sử dụng mọi lúc mọi nơi: không cho chơi chung vì đã đủ người là nó khóc, chơi thua nó khóc, thậm chí chơi ăn gian bị phát hiện nó cũng khóc. Vì vậy phải nói trong ba đứa nó là cái con ma lanh nhứt bọn, đứa nào cũng bị nó khuất phục. Chỉ có một người không bao giờ bị nó lung lạc đó là má nó. Cái đòn nầy một vài lần còn phản tác dụng, có khi ngoài số roi nó chịu vì cái tội nào đó. Má nó còn khuyến mãi thêm vài roi bởi cái tội chưa đánh mà đã bù lu bù loa.
Mỗi lần Cứt Mũi được má nó sai ra đồng, đi ngang qua nhà Mít Ướt là nó kêu "Ướt ơi!". Mít ướt lật đật vọt ra, hai đứa nó đi tiếp, ngang nhà Hai Ốm hai đứa cùng kêu "Ốm ơi!". Hai Ốm, với đứa em kè kè bên nách cũng phóng ra đáp lời sông núi liền.
Trong ba đứa Mít Ướt sướng nhất vì là con gái út còn Cứt Mũi và Hai Ốm đều làm chị hai. Hai Ốm cực hơn vì đông em hơn, tuy nhiên Mít Ướt lại bị đòn nhiều hơn hai đứa kia vì nó mê chơi dữ quá! Cũng bị rầy nhiều hơn, nhất là cái câu "khôn nhà, dại chợ" thì ngày nào nó cũng bị nghe. Má nó ít khi nào sai nó làm cái gì mà nó không nhăn nhó, còn lại nhà hai con bạn thì nó làm ào ào dù không ai mượn để hai đứa kia có thời giờ rãnh chơi cùng.
Thuở ấy trò chơi nhiều vô kể, tụi nó không bao giờ cảm thấy thoã mãn và khi đang chơi mà nghe tiếng tía, má gọi là đâu có chịu lên tiếng liền. Chờ ổng bả xách roi mới ba chân bốn cẳng vọt về, không quên chỉ định ngay một đứa thay thế mình "chơi giùm tao nghe, chút xíu tao ra". Đó cũng là nguyên nhân của những trận đòn vì cơm khét, em té, bể tô bể tộ hoặc quét nhà không sạch, đi liền ngay sau đó.
Thân nhau là vậy mà hể đứa nầy ăn đòn là bị hai đứa kia bu coi và trêu chọc dù thật sự không cảm thấy sung sướng bằng cái lúc nhìn mấy đứa khác bị đòn. Điều nầy là nguyên nhân chính cho những lần "bo xì", nghỉ chơi của tụi nó. Cũng may là những cuộc hờn giận nầy qua rất nhanh. Chỉ cần một cái bánh, cục kẹo hay khúc mía là nhịp cầu gãy đổ ấy được nối lại một cách rất ngọt ngào .
Chỉ có một lần Mít Ướt giận Hai Ốm đến mấy ngày. Chẳng là trên đường cộ dưới cái gốc cây Ô Môi có một cái miếu. Hồi trước có một cô gái thất tình treo cổ trên cây Ô Môi tự vận. Cái miếu ấy được gọi theo tên của cổ:" Miếu cô Mười" nghe nói rất linh thiêng. Người trong làng hay đến cầu khấn khi gặp rắc rối hoặc xin số đề. Lúc nào cũng có chè, xôi hoặc một nải chuối của ai đó cúng trả lễ. Mỗi lần ba đứa đi ngang qua đứa nào cũng giành nhau đi chính giữa và đứa nào cũng không chịu là mình nhát gan hơn hai đứa còn lại.
Hôm ấy Hai ốm và Mít ướt đi hái rau muống cho heo ăn về ngang qua đó. Hai Ốm thách Mít Ướt dám đứng lại mà sờ nải chuối đang để trước bài vị. Nải chuối của ai vừa dâng cúng, ba cây nhang còn đang toả khói. Thấy thách suông không mấy công hiệu. Hai ốm liền kèm thêm cái phần thưởng là chiếc cà rá giả mà nó đang đeo, chiếc cà rá nầy Hai Ốm có được nhờ một lần chơi bắt số trúng. Mỗi ngày ông bác cụt một tay hay đẩy một chiếc xe đạp trên xe treo đầy những tấm bìa cứng có cột mấy món đồ chơi như súng, xe hơi, máy bay dành cho con trai và cúp bế, cà rá, dây chuyền để cho con gái. Dưới mấy cái món đồ chơi ấy là những miếng giấy xếp thành hình tam giác không hoặc có ghi một con số nào đó. Nếu may mắn tờ giấy có ghi số có nghĩa là trúng thưởng thì sẽ được món quà có ghi số giống y như vậy. Nếu không, đành phải bằng lòng với cái miếng khô bò nhỏ xíu, mỏng lét được dán dính kèm theo tờ vé số. Ba đứa nó đều để dành tiền để mua mấy tờ giấy ấy. Mục tiêu mà cả ba đều vươn tới là con "cúp bế" bằng nhựa bự bằng trái bí đao có thể mở mắt ra và nhắm lại được. Kết quả chỉ có vé của Hai Ốm có số, nhưng không trúng cái giải nhứt là con" cúp bế" mà trúng chiếc cà rá có màu vàng choé với cái hột bằng nhựa trong suốt to cỡ hột bắp màu xanh tím.
Thế là Mít ướt bặm môi, nhón chân bước vào lấy ngón tay trỏ chọt vào nải chuối một cái rồi chạy ù ra nhanh như tên bắn. Hai ốm không cho chiếc cà rá như đã hứa, mà còn mét má của Mít ướt, làm Mít ướt bị một trận đòn vô cùng thê thảm.


Sửa lần cuối bởi lamduyen vào ngày 31 Tháng 3 2014, 03:35 với 1 lần sửa trong tổng số.

Đầu trang
Xem thông tin cá nhân
Tiêu đề bài viết: Cỏ Re: MỘT LẦN "CHUYỀN" LẠI
Gửi bàiĐã gửi: 31 Tháng 3 2014, 00:49
Ngoại tuyến
Member V
Member V
Hình đại diện của thành viên

Tuổi: 53
Sinh nhật: 08-02-1964
Ngày tham gia: 27 Tháng 4 2013, 03:22
Bài viết: 200
Quốc gia: Vietnam (vn)
Hahaha, tượng hình cực kỳ! Muội cười mún té ghế, quên cả tay đau lun đó đại tỷ ui :rollin:


++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

Một chút những bước chân có thể đạt đến hàng dặm,
một chút ôm xiết ân cần có thể làm khô đi những giọt nước mắt...


Đầu trang
Xem thông tin cá nhân
Tiêu đề bài viết: Dạ Lý - Re: MỘT LẦN "CHUYỀN" LẠI
Gửi bàiĐã gửi: 31 Tháng 3 2014, 08:31
Ngoại tuyến
Super Member
Super Member

Tuổi: 57
Sinh nhật: 00-00-1960
Ngày tham gia: 12 Tháng 7 2011, 11:05
Bài viết: 938
Hihihi, ... muội tính nhắc tiếp chuyện " bắt vé số " của thời con nít, thì Tỷ nhắc lại một cách thật vui. Rất nhiều trò mình chơi hồi còn nhỏ, nhưng muội không nhớ rõ chi tiết của từng trò chơi. Riêng chuyện bắt vé số, hồi đó muội rất muốn bắt trúng mấy cái nồi, cái thau, bằng nhôm (mấy món của nhà bếp) mà có trúng được cái nào đâu.
Bây giờ muội cũng mua vé số, nhưng muốn trúng số để mua hột xoàn. (hihihi)
TB: Ngày xưa con nít ở xóm chùa Ông không có màn ăn ... như con nít xóm Tỷ (hihihi)
4 giờ sáng muội thức dậy ăn vụng, ăn cơm trắng với khô cá lóc chiên, mở máy đọc bài của Tỷ, mắc cười quá nên hồi âm liền.
TB: Tỷ là người rất hạnh phúc đó nghen, hạnh phúc vì làm cho nhiều người cười.


Đầu trang
Xem thông tin cá nhân
Tiêu đề bài viết: Re: MỘT LẦN "CHUYỀN" LẠI
Gửi bàiĐã gửi: 31 Tháng 3 2014, 22:16
Ngoại tuyến
Super Member
Super Member

Sinh nhật: 00-00-0000
Ngày tham gia: 20 Tháng 6 2010, 09:54
Bài viết: 1049
Dang ngoi trong lop hoc computer ong thay giang le qua giong nuoc do dau vit NQ ben mo may doc TC .com ben tra loi phu de cua DL hom nao ranh se ke cho moi nguoi cung nghe cuoi choi ,lai hua nua :clap: :clap: :clap:


Đầu trang
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị những bài viết cách đây: Sắp xếp theo
Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời [ 126 bài viết ] [ 1 tập tin đính kèm ] Chuyển đến trang 1, 2, 3, 4, 5 ... 13  Trang kế tiếp

» MỘT LẦN "CHUYỀN" LẠI «


Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 1 khách


Bạn không thể tạo chủ đề mới trong chuyên mục này
Bạn không thể trả lời bài viết trong chuyên mục này
Bạn không thể sửa những bài viết của mình trong chuyên mục này
Bạn không thể xoá những bài viết của mình trong chuyên mục này
Bạn không thể gửi tập tin đính kèm trong chuyên mục này

Tìm kiếm với từ khoá:
Chuyển đến:

Ai đang trực tuyến?

Ai đang trực tuyến? Trong tổng số 1 người đang trực tuyến: không có thành viên, không có thành viên ẩn và chỉ có 1 vị khách
Số lượt người ghé thăm website đông nhất là 82 vào ngày 21 Tháng 2 2013, 20:46

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 1 khách

Thông tin trên được cập nhật trong vòng 5 phút vừa qua
cron
Powered by phpBBVietNam © 2006 - 2007 phpBBVietNam Group based on phpBB
Vietnamese translation by nedka
Founded by tranbc | Content © Trường Trung Học Công Lập Tân Châu