Bạn chưa có tài khoản? Hãy bấm vào đây để đăng ký làm thành viên của chúng tôi!
Trung Học Tân Châu

Trung Học Tân Châu

Bay Về Tổ Ấm
Hôm nay, 10 Tháng 9 2010, 06:45
Thời gian được tính theo giờ UTC - 4 Giờ [ Giờ DST ]

Đăng nhập

Tên thành viên: Mật khẩu: Đăng nhập tự động mỗi lần ghé thăm Ẩn trạng thái trực tuyến của tôi trong phiên đăng nhập này


Trung Học Tân Châu


» TẬP TÀNH «




Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời [ 4 bài viết ] [ 0 tập tin đính kèm ]
Người gửi Nội dung (Xem: 263 | Trả lời: 3)
Tiêu đề bài viết: TẬP TÀNH
Gửi bàiĐã gửi: 05 Tháng 3 2010, 20:39
Ngoại tuyến
Super Member
Super Member

Tuổi: 52
Sinh nhật: 25-01-1958
Ngày tham gia: 13 Tháng 5 2008, 06:06
Bài viết: 490
Quốc gia: Vietnam (vn)

Người tạo chủ đề
Xin phép NGV cho TNP gởi vô đây mấy bài viết đã được đăng trên các ẩn phẩm, như để làm kỷ niệm vậy đó, NGV nhé?


Bài này đã được đăng trên Trang Nhà vào thời kỳ trang web THCLTC mới ra đời. Gần đây, TNP đã nhờ NGV xóa bài đi và đem về chỉnh sửa lại rồi gởi cho Tập san TTKH của trường CĐCT. Bài đã được đăng trong chuyên mục Văn Nghệ của tập san, nhuận bút nhận được đủ để chi cho một chầu... hoành tráng cùng gia đình. :mozilla_tongueout:
Nay xin gởi lên D Đ để chia sẻ cùng bà con và cũng để dành... làm kỷ niệm.
:mozilla_tongueout:


CA HÁT VÀ HỌC TIN HỌC


Khi nghe ai đó khen mình có ý chí, nghị lực vì đã có tuổi rồi mà còn chịu khó học hỏi để biết chút ít về tin học, chị khiêm tốn bảo rằng không phải vậy đâu, rằng mình đi học tin học chỉ vì… ham vui. Nghe vậy, có thể có người nghĩ rằng chị đi học để có thể “meo miếc” hay “chát chít” với bạn bè gần xa. Nhưng thật sự, chị buộc phải đi học tin học vì “cái tội”… ham ca hát! Sao lạ thế? Ham ca hát và học tin học có liên quan gì với nhau? Ở chị thì có đấy.
Từ nhỏ tới giờ tóc đã hai màu, lúc nào chị cũng có máu văn nghệ. Thời học phổ thông, tuy khả năng hát thuộc loại trung bình nhưng khi thầy cô cho học sinh sinh hoạt văn nghệ vào dịp gần tết và gần nghỉ hè thì chị là một trong những “ca sĩ bất đắc dĩ”, mặc dù mỗi lần hát là chị run như cầy sấy; khi vô đồng nhổ mạ, cấy lúa, làm cỏ,… thì cái radio cổ lỗ sĩ với chương trình ca nhạc luôn là người bạn thân thiết của chị và các chị em; cuối mỗi năm học, chị háo hức chờ được dự lễ phát thưởng không chỉ để nhận phần thưởng mà còn để được xem chương trình văn nghệ cây nhà lá vườn thật đặc sắc của trường.
Rời học đường, dù trong hoàn cảnh nào chị cũng luôn thích nghe ca nhạc và hay hát nghêu ngao. Lúc vui: hát; lúc buồn một mình: hát; lúc nấu cơm, giặt đồ: hát; thậm chí…vô phòng tắm cũng hát;... Chị thường nói đùa: “Người ta là ca sĩ phòng trà, còn tôi là ca sĩ… phòng tắm!”. Thế rồi, nhờ “luyện giọng” thường xuyên, lại học lóm được kỹ thuật luyện thanh từ các các em sinh viên lớp nhạc nên giọng hát chị trở nên khá hơn trước lúc nào không hay. Nhiều lúc chị tự hào là mình có giọng hát không đến nỗi tệ, hơn nhiều người, hơn cả những bạn trẻ… không biết hát (!).

Năm 2003, lần đầu tiên nhà trường tổ chức thi diễn văn nghệ cho cán bộ - giáo viên nhân Ngày Nhà Giáo VN, mỗi đơn vị phải đóng góp ít nhất 3 tiết mục. Nhìn đi nhìn lại trong đơn vị nhỏ của mình, chị thấy chỉ có một số ít người là còn khá trẻ và biết hát kha khá, trong đó có mình (!). Thế là vì phong trào chung, chị phải “xăm mình” lên sân khấu đơn ca một bài. Những tiết mục còn lại như song, tam, tốp ca,… tất cả đều có chị tham gia. Lần đầu tiên ra quân mà lại giành được thắng lợi: chị giành được giải ba đơn ca. Rồi sau đó chị giành được những giải khác trong các hội thi văn nghệ của trường. Có thể nói là “lừng lẫy” một thời!

Nhưng… cũng như mọi người, chị biết rằng công việc chính của một giáo viên đâu phải là ca hát! Vì vậy mỗi lần nghe ai đó khen mình hát hay, nghe mấy em sinh viên mách có người yêu cầu nhạc để tặng chị trên đài phát thanh, đài truyền hình, nghe sinh viên cũ có dịp tái ngộ lại nhắc “Em nhớ mãi giọng hát ngọt ngào của cô” là chị lại than thầm:
- Eo ơi, chỉ nhớ giọng hát của tôi thôi sao! Nhớ những lời dạy dỗ tâm huyết của tôi để rèn tay nghề sư phạm cho bọn trẻ được nhờ, chứ nhớ giọng hát của tôi thì có lợi gì chứ! Không khéo tôi lại có tội với bọn trẻ nữa!

Năm 2005, như hàng năm, ngoài việc phát động thi giáo viên dạy giỏi cấp khoa, cấp trường, nhà trường còn tổ chức kiểm tra trình độ sử dụng Công nghệ thông tin (CNTT) trong giảng dạy (Sử dụng phần mềm Microsolf PowerPoint). Chị than thầm:
- Thi giáo viên dạy giỏi thì đã đành rồi, còn kiểm tra CNTT thì làm sao mà tham gia được đây?
Thật vậy, nhà trường cũng đã mở mấy khóa dạy sử dụng M.Word, M.PowerPoint cho CB-GV rồi nhưng vì vắng mặt trong buổi học đầu tiên nên vô lớp chị nghe thầy nói như “vịt nghe sấm”. Một phần do quá bận, một phần do lúc đó nhà chị chưa có máy vi tính, nên việc học của chị lần nào cũng “đầu voi đuôi chuột”, những điều ít ỏi thu lượm được từ từ chị trả lại hết cho thầy. Rồi nhà chị cũng mua được máy vi tính, nhưng nửa năm trôi qua kể từ lúc đó mà chị cũng không có tiến bộ gì. Khi có các con ở nhà thì chị cũng lên gõ gõ mấy cái vì cũng muốn biết sử dụng cho đỡ lạc hậu với thời đại. Nhưng khi chúng đi vắng thì chị không dám rớ vô vì e lỡ có gì bất thường thì làm sao mà xử lý. Dù lúc nào bản thân cũng tự giác ưu tiên đầu tư cho công tác giảng dạy, nhưng lần này không dự thi kiểm tra CNTT thì chị tự thấy mắc cỡ với lòng “chỉ biết tham gia vui chơi ca hát, còn đụng tới phong trào chuyên môn thì co đầu rụt cổ”, càng mắc cỡ hơn khi khuyên các em giáo sinh “phải không ngừng học hỏi để nâng cao trình độ của mình”.
Làm sao đây? Học ở các con thì không tiện vì chúng đi vắng hầu như suốt ngày, giờ rảnh của mẹ - con không trùng nhau, mà học lóm ai cũng không xong. Mà không đánh được văn bản bình thường thì làm sao học được M. PowerPoint đây? Thế là chị quyết định đành phải tốn tiền đi học ở Trung tâm tin học vì ở đó có thầy dạy bài bản đàng hoàng. Tiền tốn thì chả bao nhiêu, chỉ có 250.000đ thôi, nhưng căng thẳng là về thời gian. Việc nhà, việc trường, việc đưa đón thằng nhóc nhỏ học Anh Văn buổi tối cộng với lớp học này làm chị nhiều tối phải nhịn đói đến lớp vì không kịp ăn cơm, bệnh đau dạ dày từ trước tái phát. Bởi vì chị có tật hễ đi học là không muốn vào trễ giờ và cũng không muốn vắng buổi nào.
Nhớ lại thật buồn cười, lúc ghi tên học, chị ngại ngùng thú thật và hỏi đi vặn lại cô thư ký:
- Cô lớn tuổi như vầy, chưa biết một chữ nhứt một nữa, phải bắt đầu từ con số không, như vậy có học được không em?
Giáo viên phụ trách lớp, thấy chị lớn tuổi nên có vẻ ái ngại và thường hỏi riêng:
- Cô theo kịp không cô? Có cần em nói chậm lại không?
Chị mỉm cười:
- Không sao, thầy cứ dạy bình thường, nếu không kịp tôi sẽ hỏi riêng thêm.
Lúc đầu thực hành trên máy, khi thì chị cáu “con chuột” vì nó không chịu tuân theo sự điều khiển của chị, khi lại kêu lên “Thầy ơi, bàn phím của tôi thiếu chữ X…”, lúc lại thắc mắc: “Làm sao đánh được dấu chấm than đó vậy thầy?”,….
Một vài bạn trẻ cùng học nhìn chị thương hại và nói:
- Khi đi thi, cô ngồi kế em nhé, có gì khó khăn em sẽ giúp cô.
Chị cám ơn họ rối rít và trong lòng thầm quyết không để thua kém họ. Họ có kinh nghiệm sử dụng vi tính khi chơi game, còn chị có bề dày kinh nghiệm về học tập mà. Mấy lần kiểm tra thử điểm của chị cao nhất lớp, mà dĩ nhiên là chị rất trung thực khi làm bài, vì chị rất kỵ việc quay cóp và dựa dẫm vào người khác. Thế là thành kiến người già lờ quờ, chậm tiếp thu đã tan thành mây khói trong lòng các bạn trẻ.
Học lớp này được nửa chừng thì chị đã có thể “học lóm” M.PowerPoint qua một cán bộ sành về tin học trong trường, mà chỉ dám làm phiền cậu ta có 2 buổi tối. Sau đó, đêm nào chị cũng “mò” (trên máy) đến hơn 0 giờ mà thấy đầu óc vẫn hưng phấn. Thời gian đó chị sụt ít nhất là 3 kílô! Một vài bạn bè, đồng nghiệp thấy chị quá gầy guộc và hốc hác nên xót xa:
- Trời ơi, người ta chỉ bắt buộc giáo viên 40 tuổi trở xuống dự kiểm tra CNTT, già cỡ bọn mình ai tính tới. Bà lại thân cò, lu bu nhà cửa, chồng con, tội gì học cho mệt vậy?
Vậy mà chị vẫn học, do trách nhiệm, do tự ái và cũng do có hứng thú.
Đợt kiểm tra CNTT đầu tiên của trường chỉ có 10 giáo viên dự, trong đó có 4 giáo viên lớn tuổi (không trong diện bị bắt buộc) thì chị là một. Đạt yêu cầu kiểm tra rồi “thừa thắng xông lên”, chị tiếp tục mày mò thêm và là một trong những người tích cực trong soạn giảng giáo án điện tử. Những đợt kiểm tra CNTT kế tiếp, chị lại hăng hái viết ra ngắn gọn “Những thao tác đơn giản khi sử dụng phần mềm M.PowerPoint” và chỉ dẫn lại cho những đồng nghiệp chưa biết theo kiểu “người mới biết hướng dẫn cho người chưa biết”. Chị được một số đồng nghiệp nhiệt liệt hoan nghênh và gọi đùa là “chuyên gia vi tính” (ở mức độ không chuyên).
Đến đây thì các bạn đã thấy, vì lỡ ham ca hát mà chị phải đi học tin học và học rồi thì say mê luôn vậy đó. Chị thường nói:
- Khi đi công tác xa nhà, hay khi máy vi tính của tôi bị trục trặc phải đem đi sửa, tôi nhớ nó còn hơn là người ta nhớ… người yêu nữa!
Chị thường động viên mọi người bằng câu “Ai biết rồi thì cũng đã từng là người chưa biết. Ai cũng có thể học được vi tính”. Tất nhiên chị hiểu những điều chị biết chỉ là hạt cát trong sa mạc kiến thức mênh mông, những thứ chị cần phải tiếp tục học nữa là vô cùng, vô tận.

Bản thân chị, cũng như nhiều người khác, rất khâm phục những cán bộ - giáo viên khác trong trường, trong đó có những giáo viên lớn tuổi, dù không đi học tin học ở các trung tâm như chị, chỉ tự học ở nhà nhưng vẫn sử dụng máy vi tính rất thành thạo.
Khi trao đổi với người khác về lĩnh vực này, chị thường bày tỏ lòng biết ơn đối với các giáo viên/cán bộ đã nhiệt tình, hết lòng giúp đỡ mỗi khi chị có những thắc mắc liên quan đến tin học: Nguyễn Hồng Ngọc, Trần Ngọc Chánh, Võ Thế Tân, Nguyễn Việt Huỳnh Mai, Lâm Thanh Ngọc, Phan Phước Đường, Nguyễn Chí Trung, Nguyễn Trung Hải, Phạm Thị Thu Hiền,…
Phan Thị Nga

================================================

Bài hồi ký sau đây đã được đăng trong Tập san TTKH của trường CĐCT vào dịp 20/11/2009. Sau đó tôi gởi dự cuộc thi BỤI PHẤN 2009 của CLB KNS và được chấm giải nhất.

NGƯỜI THẦY, NGƯỜI ƠN CỦA TÔI

Tôi không bao giờ quên các Thầy Cô đã từng dạy mình, dù mức độ, sắc thái và chi tiết là không giống nhau đối với mỗi người.
Tôi biết Thầy từ lúc chưa học với Thầy nhờ người chị kế học lớp nhì ở tại ngôi trường do Thầy làm Hiệu trưởng – trường Tiểu học Tân An C. Lúc đó tôi học lớp ba ở ngôi trường công đầu tiên gần nhà chỉ có 3 phòng học, ở gần nhà. Thỉnh thoảng có dịp cùng với mấy đứa bạn thơ thẩn ra bến đò ngoài đầu vàm chơi và đón chị đi học về, tôi hay gặp Thầy từ dưới đò đi lên. Chúng tôi thường lén ngắm nhìn Thầy từ xa với lòng kính trọng, ngưỡng mộ và cứ tấm tắc: “Ông Thầy tốt tướng quá, nghiêm nghị ghê! Đúng là Thầy giáo!”. Lúc đó đầu óc trẻ thơ của tôi đâu có ngờ rằng sau này chính Thầy là nguồn động viên lớn lao giúp tôi có nghị lực vượt qua những gian khổ để học hành đàng hoàng. Người Thầy tôi muốn nói đến ở đây là Thầy Nguyễn Văn Huyện.
Đến lớp Nhì (lớp bốn bây giờ) tôi chuyển qua học trường Thầy (trường gần nhà chỉ đến lớp Ba) và chính Thầy là người sát hạch để nhận tôi vào. Theo tôi biết, hồi đó, khi nhận HS vào học, người ta không chỉ căn cứ vào các loại hồ sơ giấy tờ mà còn tổ chức sát hạch nữa: cho HS viết, đọc một đoạn văn, làm vài bài toán để thử trình độ. Nếu không đạt thì…a lê hấp…mời ngồi lại lớp cũ cho dù phụ huynh đó là người quen biết. Vì vậy làm sao có chuyện “ngồi nhầm lớp” được. Lúc tôi học lớp Nhì với thầy Dương Đại Be, tôi thường tò mò nhìn mấy bài toán của mấy bà chị trong xóm đang học lớp Nhất với Thầy Huyện. Khi thấy ngoài những điểm mười, nhiều lần các chị còn “ăn” cả hột vịt (điểm không), cây gậy (điểm một), con ngỗng (điểm hai), lúc đầu tôi vô cùng lo sợ, sợ mình lên lớp Nhất học không nỗi vì môn toán có vẻ quá khó, nhưng sau đó tự trấn an: “Chắc không sao, nếu có khó thì cũng khó từ từ, mà đã có người học được thì mình phải học được!” (Sau này tôi vẫn giữ cách nghĩ đó khi có ai “hù” tôi môn nào đó khó lắm, HS rớt như sung).
Lên lớp Nhất, tôi học với Thầy học kỳ I (học kỳ II học với Thầy Châu). Thầy giảng dạy nhiệt tình, phong cách rất nghiêm trang nhưng cũng thường pha trò (Giờ nhớ lại mới thấy được. Có lần trong môn tập vẽ, có bạn vẽ hình cái chai bị quẹo cổ, Thầy đưa cao cho cả lớp xem và đùa: “Cái chai này nhìn giống như ông say rượu”). Thầy (và cả Thầy Châu) cho chúng tôi làm rất nhiều loại đề Tập làm văn, giải nhiều đề toán, đặc biệt là toán về động tử. Cho làm nhiều loại như vậy cốt để HS hiểu mà tự suy luận làm bài nếu gặp loại đề hoàn toàn mới. Điều đó hoàn toàn ngược lại với kiểu toán mẫu, văn mẫu mà dư luận xã hội hiện nay đang lên án.
Cuối năm lớp Nhất, tôi được xếp hạng ba (Sau Phượng, Hoàng và trước Luân). Ba má tôi được giấy mời đi họp với BGH cùng với phụ huynh của ba bạn kia. Sau đó mới biết là họp để bình xét cấp Học Bổng Đặc Biệt cho một HS nghèo nhất trong số các HS đứng đầu lớp. Thầy Huyện đã thuyết phục các phụ huynh khác nhường Học bổng đó cho tôi. Má tôi cứ nhắc chuyện này mãi về sau này với lòng ngưỡng mộ và biết ơn vô cùng. Học bổng này không biết do tổ chức nào tặng nhưng rất lớn và tặng suốt bốn năm học Đệ nhất cấp. Nó đã giúp gia đình tôi giảm bớt những khó khăn, và quan trọng hơn, là động lực thúc đẩy tôi cố gắng học giỏi để không phụ lòng Thầy.
Hồi đó, học xong lớp Nhất được cấp chứng chỉ và dự thi vào Đệ thất trường Công Lập. Ai không đủ sức đậu vào Công Lập thì ghi tên học ở Trường Bán Công (đóng học phí nặng hơn), ai rớt Công Lập mà không có tiền thì học lại lớp Nhất, mà không học Bán Công, không học lại lớp Nhất thì…nghỉ học, nhưng năm sau vẫn có thể dự thi kiểu thí sinh tự do. Tôi không nhớ rõ ngày thi tuyển, chỉ nhớ là nó đến sau ngày nhập học của trường Tiểu học. Tôi nhớ rõ điều này vì lúc tôi xin học lại lớp Nhất (trong khi chờ ngày thi tuyển, chưa thi mà đã sợ rớt!), Thầy Châu không hề gọi tôi trả bài mà (cùng với Thầy Huyện) đưa tôi làm thử hết đề toán này đến đề toán khác, toàn là những đề khó và lạ. Các Thầy đưa vào giờ ra chơi và bắt tôi ngồi làm tại chỗ, các Thầy đứng sau lưng xem, bài nào tôi giải được, các Thầy rất mừng và khen để khích lệ, còn nếu giải không ra thì các Thầy gợi ý (Giờ mới hiểu đó gọi là “bồi dưỡng”). Lúc đó tôi ý thức được rằng các Thầy rất “cưng” tôi và bọn con gái nói chung (Các bạn trai đừng phân bì nhé!).
Cuối cùng tôi thi đậu vào trường Công Lập. Học Trường THCLTC tôi lại gặp Thầy Huyện hàng ngày trong trường và trên đường đi/về. Vào Đệ Thất, sau thời gian đầu vất vả vì suýt không theo kịp các bạn đã học một năm hoặc học trước vài tháng trong Trường Bán Công (mà đuối nhất là môn Pháp văn và môn Toán), tôi từ từ vươn lên để đến cuối năm đứng nhất lớp. Ngày lễ phát thưởng cuối năm, ngồi ở hàng ghế học sinh, nhìn ánh mắt của Thầy, tôi biết Thầy rất hài lòng và hãnh diện về mình. Tuy Thầy không nói lời nào nhưng ánh mắt đó đã nói được tất cả và tôi hiểu hết. Những năm tiếp theo, Thầy dạy ở lớp tôi nhiều lần và tôi đã cố gắng học thật tốt. Nhớ lại, hồi đó, HS giỏi thật sự được tôn vinh: Hàng tháng có “Bảng Danh Dự” dành cho 5 HS đứng đầu lớp, mỗi học kỳ có “Giấy Ban Khen” dành cho HS đứng nhất, nhì từng môn trong kỳ thi Đệ nhất, Đệ nhị lục cá nguyệt (HKI, HKII); Trường tổ chức thật trọng đại Lễ phát thưởng cuối năm: đón tiếp quan khách thật long trọng; có xen kẽ những tiết mục văn nghệ đặc sắc; phần thưởng (rất chất lượng, gồm sách GK, tự điển,…) được gói trang trí bằng giấy kiếng trong màu đỏ (dành cho hạng ưu), màu vàng rất đẹp; mỗi HS được gọi tên đi lên nhận phần thưởng của mình chứ không phải chỉ có “đại diện lớp”,… Ra đời làm nghề dạy học, tôi càng thấm thía rằng một ánh mắt, một lời động viên, một sự quan tâm của Thầy Cô giáo có ý nghĩa rất lớn đối với HS, không chỉ dừng lại ở lợi ích trước mắt về vật chất. Sau này tôi đã noi gương Thầy trong đối xử với HS của mình. Các Thầy Cô của chúng ta có biết đâu, các Thầy Cô chẳng những là “Thầy” mà nay còn là “Sư Tổ” (Thầy của Thầy) của nhiều con người thành đạt (có người hiện là Hiệu trưởng trường cấp III, nhiều người là Tiến sĩ (thật) và đang giữ những chức vụ quan trọng …Bản thân tôi rất tự hào về điều đó vì ”Con hơn cha là nhà có phúc”).
Lên cấp III, tôi nghe tin Thầy bị bệnh đau cột sống nặng và gia đình đã đưa đi điều trị ở nhiều nơi. Năm 1974, khi chị tôi đậu Tú tài IBM và vào trường Sư phạm ở LX, tôi cùng chị đến nhà thăm Thầy, báo công và luôn thể chia tay Thầy. Nhìn Thầy hai chân bị liệt, nằm một chỗ, tôi tủi lòng lắm. Tuy còn nhỏ nhưng lúc đó tôi vẫn biết là trong cuộc sống, có những tình huống ta không nên có biểu hiện thương cảm, không nên có thái độ tội nghiệp lộ liễu trước bất hạnh của người khác. Vì vậy, tôi cố kềm chế xúc động của mình nhưng vẫn không sao ngăn được những giọt nước mắt cứ tuôn trào. Thầy bảo: “Em Đào (chị tôi) thi đậu như vậy là tốt rồi, năm sau đến em NL. Đừng lo, Thầy không sao đâu, mỗi người có cái số mà!”. Thầy ơi! Học trò của Thầy bây giờ đã năm chục tuổi rồi! Trong năm chục năm sống trên đời này, Em cũng nghe nhiều người nói như vậy. “SỐ”! Người ta đổ cho SỐ PHẬN khi gặp chuyện không may, không vừa ý để mà tự an ủi mình vậy thôi. Điều đó có thể chấp nhận được. Nhưng mỗi lần nghe ai đó đem chữ SỐ PHẬN để gán ghép cho người khác, với giọng điệu kiểu như “Tại SỐ mày như vậy đó, mày phải ráng chịu” thì em ghét cay ghét đắng hai chữ SỐ PHẬN! Đã nhiều lần em nói như anh Ông Dung Thông: “Trời cao không có mắt!”
Sau đó, Cô đã đưa Thầy về sống ở quê cô. Tôi đi học xa rồi cũng bị cuốn vào những cơn lốc của cuộc đời, phương tiện liên lạc, đi lại khó khăn,…nên tôi không có diều kiện thăm Thầy. Mỗi lần về quê, gặp em gái, em trai của Thầy (Chị Nhiên, Khương) dạy chung trường với bà chị, tôi hỏi thăm Thầy, hỏi thăm đường đi đến nhà Thầy, nhưng lần nào Khương cũng nói: “Nhà của Anh Hai khó tìm lắm. Chừng nào có dịp em sẽ chở chị đi, chứ em chỉ chị tìm không ra đâu”. Khi Ba Má tôi lần lượt qua đời, mỗi lần về quê tôi không còn Ba Má để quấn quít nữa, sẵn dịp hỏi thăm được nhà Thầy qua một cô giáo + có được chiếc xe gắn máy có thể chủ động đi đây đó, tôi đã liên hệ và ghé thăm Thầy được vài ba lần (từ năm 2002). Thì ra dù nhà khó tìm cỡ nào nhưng nếu chịu khó hỏi thăm thì cũng tới được (Ông Bà mình đã bảo “nhà ở tại miệng” mà!).
Gần 30 năm mới gặp lại Thầy Cô, tôi thật bồi hồi xúc động. Thầy không già đi mấy, hàng ngày bán thuốc Tây lẻ trị bệnh cho người, gia súc trong xóm, kèm cặp các cháu học, rảnh thì đọc thêm kệ kinh để dưỡng tâm. Nhưng Cô thì quá nhiều thay đổi! Tất nhiên, gần ba chục năm trời thì còn gì, nhất là với gánh nặng gia đình chồng chất như vậy. Nhìn Cô, tôi ngạc nhiên và vô cùng xót xa nhưng phải kềm chế để không thốt lên câu: “Cô ơi! Em nhìn Cô không ra!”. Khi Cô hỏi tôi: “Bây giờ cưng làm gì, ở đâu?”, Thầy đã vội đỡ lời tôi: “Nó cũng tương tự như em vậy đó”. Khi chỉ có hai cô trò, cô kể cho tôi nghe những nỗi gian truân từ khi Thầy bị bệnh, nhất là khi các em còn nhỏ. Nhưng chùm rể đắng cay đó nay đã cho những hoa quả ngọt lành. Các em đều trưởng thành, có nghề nghiệp (có em là dược sĩ c/t ở SG)”. Hằng ngày cô vẫn đi bán thuốc Tây dạo cho hàng xóm, Thầy thì bán ở nhà cho vui. Đặc biệt, tuy Thầy nằm một chỗ nhưng vẫn là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho cô: là tư vấn đắc lực cho cô về kiến thức y, dược; là “gia sư” xuất sắc tất cả các môn học cho con cái và sau đó là cho các cháu ngoại, nội (Thầy có điều kiện để đọc và nghiên cứu). Còn Thầy thì nói với tôi: “Thầy chỉ mong sống cho đến khi nào đứa cháu cuối cùng vào được đại học”. Khi tôi ao ước đường xá trong xã thuận lợi để Thầy có thể chạy xe 3 bánh đi đây đi đó cho đỡ bẩn chật, thì Thầy bảo “Hệ tuần hoàn, hệ thần kinh của Thầy đã thích nghi với tư thế nằm rồi. Giờ ngồi dậy là thấy chóng mặt và khó chịu lắm. Thầy chấp nhận như vầy. Cứ nghĩ đây là bất hạnh trời dành cho mình chứ không phải cho ai thì sẽ thấy mọi thứ dễ chịu”. Lại hai chữ SỐ PHẬN!
Một điều đặc biệt cần nói với các bạn là Thầy còn nhớ và hỏi thăm về nhiều học trò cũ, đặc biệt là chị Lâm Thị Nghĩa. Qua mục Giao Lưu, biết các bạn định đi thăm Thầy, tôi cũng mừng lắm và mong ngày đó đến sớm nhất (trong điều kiện có thể) VÌ HOÀNG HÔN ĐANG XUỐNG VỘI rồi! Bản thân tôi cũng tự hứa với lòng là nhân những chuyến về quê, sẽ cố gắng liên lạc để đi thăm các Thầy Cô lâu ngày không gặp. Có lẽ ai cũng hiểu được điều đơn giản này: Dù Thầy Cô không ai đòi hỏi sự đền đáp của HS, nhưng sự thăm viếng, hỏi han của học trò cũ luôn là món quà vô giá.
Tất cả chúng ta đều cầu mong các Thầy Cô của mình được đại thọ để mình còn hạnh phúc được gọi những tiếng THẦY, CÔ....


(Bài đăng trên TS TTKH có chỉnh sửa và bỏ bớt 1 số đoạn)

=====================================


Bài sau đây đã được đăng trong chuyên mục CÂU CHUYỆN VĂN HÓA của báo Tuổi Trẻ ngày 13/01/2006 với một bút hiệu khác.


NGƯỜI ĐI ĐƯỜNG

Khoảng 9 năm về trước, tôi làm nghề buôn bán nhỏ và chăn nuôi gà vịt để lo cho hai đứa con còn nhỏ và ngưòi chồng bị bệnh tâm thần. Tôi thường đi bổ hàng bằng chiếc xe đạp cà tàng. Do nhà xa chợ nên mỗi lần đi lấy hàng, tôi “thồ” nhiều đến nỗi mấy anh xe lôi nhìn thấy là phải lắc đầu bái phục. Một hôm, do đi chợ muộn nên lúc về trời đã tối đen mà con đường vào nhà rất vắng vẻ, không có đèn đường, lầy lội, gồ ghề, phần đi được chỉ đủ cho một chiếc xe 2 bánh. Nghe tiếng động cơ và thấy ánh sáng, tôi biết có chiếc xe máy chạy sau lưng sắp vượt qua nên chạy lủi vào đám cỏ bên đường để nhường lối. Nhưng… đợi đến mấy phút mà không thấy chiếc xe máy vượt qua, tôi đang ngạc nhiên thì nghe có tiếng nói trầm ấm của một người đàn ông: “Chị cứ đi tới đi, tôi chạy phía sau rọi đèn cho chị thấy đường”. Tôi cảm động đến nghẹn ngào, không nói được câu nào. Đến ngã rẽ vào nhà, tôi mới nói được lời cám ơn và hỏi “Xin lỗi, Anh là ai?” thì anh chỉ nói “Có gì đâu, chuyện nhỏ mà chị! Tôi chỉ là người đi đường” rồi đi thẳng.

Anh ấy có biết hay không, một việc làm nhỏ đó của Anh đã gieo vào tôi “cái mầm của lòng nhân ái”?


Sửa lần cuối bởi TNP vào ngày 13 Tháng 5 2010, 02:15 với 10 lần sửa trong tổng số.

Đầu trang
Xem thông tin cá nhân
Tiêu đề bài viết: Re: Bổn cũ soạn lại: CA HÁT VÀ HỌC TIN HỌC
Gửi bàiĐã gửi: 06 Tháng 3 2010, 01:26
Ngoại tuyến
Moderator
Moderator

Tuổi: 48
Sinh nhật: 01-03-1962
Ngày tham gia: 18 Tháng 1 2008, 07:00
Bài viết: 575
Quốc gia: Vietnam (vn)
Một chầu hoành tráng cùng gia đình của tiền nhuận bút thích quá chị ơi. Bận rộn mà vẫn ham học hỏi sung sức để sáng tác thiệt là nể chị :clap:


Đầu trang
Xem thông tin cá nhân
Tiêu đề bài viết: Re: SÁNG TÁC CỦA TÔI
Gửi bàiĐã gửi: 12 Tháng 5 2010, 12:31
Ngoại tuyến
Super Member
Super Member

Tuổi: 52
Sinh nhật: 25-01-1958
Ngày tham gia: 13 Tháng 5 2008, 06:06
Bài viết: 490
Quốc gia: Vietnam (vn)

Người tạo chủ đề
Cám ơn Thanh Thảo đã có lời động viên.

Bài "Ký sự nhân vật" sau đây đã được đăng trong Tập San TTKH của trường CĐCT - số 3 - tháng 4/2010. Tiền nhuận bút lãnh được dự định sẽ để dành đi xe lên chỗ mấy "em vịt" để... cười ngã cười nghiêng 1 bữa đó nha. :lol:

KHÔNG NGỪNG VƯƠN LÊN


Chân chất, giản dị, nhiệt tình, có ý chí, khiêm tốn, đó là những cảm nhận của tôi về em qua những lần tiếp xúc. Lần đầu, sau khi nghe tôi nói mục đích của cuộc tiếp xúc, em đã ngập ngừng nói lời từ chối với lý do những gì thuộc về mình đều rất bình thường.
Nhưng những điều tôi biết được về em không hề bình thường chút nào. Những thành quả em đạt được trong quá trình học tập và rèn luyện đã vẽ lên trong tâm trí tôi những “đường biểu diễn” đi lên khá ngoạn mục.

Học tập: từ KHÁ đến GIỎI


Em được sinh ra và lớn lên trong môt gia đình nông dân ở xã Vĩnh Hòa Hưng Nam, huyện Gò Quao, tỉnh Kiên Giang. Thu nhập từ nghề nông của gia đình em khá khiêm tốn, chỉ vừa đủ cho một cuộc sống đạm bạc. Có lẽ vì vậy mà từ lúc nhỏ em đã có ý thức lao động phụ giúp gia đình và tiêu xài tiết kiệm. Thời học phổ thông, em tham gia học tập với bản tính chuyên cần nhưng học lực năm nào cũng chỉ ở mức khá.
Vào học trường Cao đẳng Cần Thơ, năm đầu tiên em cũng chỉ đạt học lực khá. Vậy mà từ học kỳ II của năm thứ hai em đã vượt qua được “ngưỡng” đó và giữ vững học lực giỏi cho đến nay.
Tôi nghĩ, ở bậc đại học, khi mà môi trường sống ngày nay có quá nhiều cám dỗ, khi mà việc đánh giá của các giảng viên đối với HSSV không chịu bất cứ một áp lực nào nên hết sức khách quan,… thì thành tích học tập em đạt được như vậy nào phải là bình thường? Ngược lại, đó có lẽ là mơ ước của nhiều sinh viên?
Khi được hỏi về bí quyết học tập, em bảo rằng mình đâu có bí quyết gì đặc biệt mà kết quả đó phần rất lớn là nhờ sự tận tình dìu dắt, truyền đạt kiến thức của các thầy cô và sự giúp đỡ của bạn bè trong và ngoài lớp. Về phía em, em chỉ thực hiện theo sự hướng dẫn của các thầy cô: đi học đều; lên lớp thì tập trung nghe thầy cô giảng bài và ghi chép cẩn thận những kiến thức thầy cô truyền đạt; ở nhà ngày nào cũng xem lại bài cũ, xem trước bài mới trong sách; ngoài những cuốn giáo trình chính thức, còn mượn thêm nhiều tài liệu có liên quan để tham khảo thêm và ghi chép lại những điều bổ ích; chịu khó soạn bài cẩn thận cho các môn học trong quá trình ôn tập; lên mạng tìm thêm tài liệu khi cần thiết;…
Tôi nghĩ, khi mà một bộ phận HSSV thiếu ý chí trong thực hành những lời dạy của người đi trước, không ít còn học kiểu qua loa, đối phó,… thì việc em tuân thủ tốt những lời dạy bảo quí báu đó thì thật là đáng quí và đó không hề là điều bình thường như em đã khiêm tốn tự đánh giá.
Nói về em, thầy Bùi Huy Trang, chủ nhiệm khoa Kỹ Thuật–Công Nghệ và cô Nguyễn Thụy Bảo Uyên, GVCN lớp cũng đã xác nhận những ưu điểm của em trong học tập cũng như trong các mặt công tác khác của lớp, của khoa. Riêng thầy Huy Trang còn đặc biệt ngợi khen em về việc ghi chép tỉ mỉ trên lớp và chịu khó đọc thêm nhiều tài liệu tham khảo để mở rộng, đào sâu kiến thức.
Khi tôi hỏi việc học của em bây giờ có gì khác biệt so với thời học phổ thông thì em ngẫm nghĩ giây lát rồi ngập ngừng bộc bạch:
- Thưa cô, có lẽ điểm khác biệt là em rất hứng thú học. Năm thứ nhất thì bình thường, nhưng lên năm thứ hai đi sâu vào chuyên ngành, em thấy được ý nghĩa của từng môn học đối với nghề nghiệp tương lai nên từ đó em rất hứng thú và nỗ lực trong học tập.
Thật vậy, qua vài buổi trò chuyện với em, tôi nhận thấy người thanh niên này rất hứng thú học tập và có những trăn trở rất chính đáng về vấn đề môi trường – vấn đề thuộc ngành học của em. Em tâm sự: “Có lần, em trông thấy một người khách nước ngoài đang làm việc ở trường ta tìm kiếm thùng rác để bỏ rác vào thùng mặc dù thùng rác ở xa chỗ người khách đứng và rác chỉ là một bọc nilon nhỏ đựng lon nuớc. Đây là hành động rất đơn giản song rất đáng để chúng ta phải suy nghĩ. Từ đó, em thấy mình có trách nhiệm sẽ phải làm một việc gì đó để góp phần nhắc nhở mọi người có ý thức và hành động bảo vệ môi trường, đừng làm môi trường bị ô nhiễm thêm, ít nhất là đừng xả rác bừa bãi.”

Công tác Đoàn: từ PHÓ BÍ THƯ đến BÍ THƯ CHI ĐOÀN


Em được kết nạp vào tổ chức Đoàn TNCS HCM vào cuối bậc học THCS. Sau đó suốt ba năm học THPT, năm nào em cũng được bầu làm Phó Bí thư Chi Đoàn. Từ học kỳ II năm thứ nhất ở trường Cao đẳng đến nay, em liên tục giữ nhiệm vụ Bí thư Chi Đoàn. Thực hiện tốt nhiệm vụ này, em đã đóng góp rất nhiều vào phong trào Đoàn nói chung, vào các hoạt động của lớp nói riêng.
Vài bạn bè của em, trong đó có em Trần Thị Mỹ Lạc đã có nhận xét về em như sau: “Bạn Minh là một Bí thư Chi Đoàn rất năng động. Bạn lại rất chịu khó trong học tập và đối xử rất tốt với bạn bè. Có thể giúp gì cho bạn bè thì bạn không bao giờ từ chối hoặc nệ công…”
Cô Hứa Như Ý, Ủy viên thường vụ BCH Đoàn trường, Chủ tịch Hội sinh viên trường CĐCT cũng có những nhận xét tương tự:
- Em Minh là một cán bộ Đoàn năng nổ và có tinh thần trách nhiệm. Dù chỉ làm Bí thư Chi Đoàn, không có tham gia BCH Đoàn trường nhưng khi BCH Đoàn trường có việc khẩn cấp, chẳng hạn như đưa các công văn đến các Chi Đoàn thì em Minh đều vui vẻ nhận và giúp rất nhiệt tình.
Cô còn cho biết thêm:
- Gần đây, khi được Đoàn trường cử đi dự diễn đàn "Thanh niên với biến đổi khí hậu" tại trường Đại học Cần Thơ, em đã tham gia rất tích cực và dự định trong thời gian tới sẽ cùng với nhóm phối hợp với Đoàn trường tổ chức diễn đàn này tại trường để tuyên truyền vấn đề sâu rộng trong sinh viên.

Phần thưởng xứng đáng và xứng đáng nhận phần thưởng


Với những thành tích học tập đã đạt được bằng ý chí, bằng chính công sức của mình, với những việc tốt đã làm một cách vô tư và tự nguyện, em đã được tập thể, các thầy cô và tổ chức Đoàn TN đánh giá cao. Từ đó, ngoài học bổng dành cho sinh viên giỏi, học bổng của Hội khuyến học trường Cao đẳng Cần Thơ, em còn liên tục vinh dự được bình chọn là cá nhân xuất sắc để nhận được những giải thưởng/học bổng cao hơn:
- Giải thưởng “Sao tháng Giêng” năm học 2008-2009 của BCH TƯ Hội Sinh Viên Việt Nam;
- Học bổng của Mobifone.
Gần đây nhất, em là 1 trong 15 đoàn viên được Đoàn trường Cao đẳng Cần Thơ khen thưởng trong “Tháng Thanh Niên” năm 2010.
Với những thành tích mà em đã đạt được, với ý chí vươn lên không ngừng trong học tập và rèn luyện, em xứng đáng là một sinh viên, một đoàn viên TNCS HCM tiêu biểu để các sinh viên, đoàn viên khác học tập.
Xin chúc em sẽ còn vươn cao, vươn xa hơn nữa để xứng đáng với những tình cảm mà gia đình, thầy cô, tổ chức Đoàn và các bè bạn dành cho, để sớm thực hiện được những hoài bão tốt đẹp về nghề nghiệp, để xã hội ta có thêm một cán bộ môi trường tâm huyết và tài năng.
(Địa chỉ của em: Đặng Hoàng Minh, lớp KH Môi trường B K32, khoa Kỹ Thuật-Công Nghệ, trường Cao đẳng Cần Thơ)
Phan Thị Nga


Đầu trang
Xem thông tin cá nhân
Tiêu đề bài viết: Re: SÁNG TÁC CỦA TÔI
Gửi bàiĐã gửi: 13 Tháng 5 2010, 21:00
Ngoại tuyến
Super Member
Super Member

Tuổi: 52
Sinh nhật: 25-01-1958
Ngày tham gia: 13 Tháng 5 2008, 06:06
Bài viết: 490
Quốc gia: Vietnam (vn)

Người tạo chủ đề
Hic hic... thấy mọi người có vẻ ít cởi mở nên TNP tôi cũng ngại...
Nhưng giờ phải "nhiều chiện" nói ra điều đáng tiếc này:
Vừa qua, tôi lại nhận được email của CLBKNS ở TPHCM mời dự buổi họp mặt offline nhân lễ trao giải các cuộc thi, vào tối 15/5/2010. Tôi rất muốn đi để giao lưu với các thành viên dễ thương trong đó (tiện thể nhận quà thưởng của mình vì lần trước tôi đã vắng), nhân đó họp mặt offline với mấy em vịt+ai ai ai ai đó??? của D Đ mình.
Nhưng... ngán đường sá xa xôi, tới tận Quận 12 lận, lại đang bị bịnh ho sù sụ và "đổi tông" thành khàn khàn vịt đực mấy bữa rày nên tôi quyết định không đi (đã trả lời cho CLB rồi).
Thật là tiếc! Công việc ở trường lúc này cũng không đến nỗi quá lu bu, vậy mà cái sức khỏe của tôi nó phản tôi rồi bà con ơi!
:(


Đầu trang
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị những bài viết cách đây: Sắp xếp theo
Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời [ 4 bài viết ] [ 0 tập tin đính kèm ]

» TẬP TÀNH «


Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 0 khách


Bạn không thể tạo chủ đề mới trong chuyên mục này
Bạn không thể trả lời bài viết trong chuyên mục này
Bạn không thể sửa những bài viết của mình trong chuyên mục này
Bạn không thể xoá những bài viết của mình trong chuyên mục này
Bạn không thể gửi tập tin đính kèm trong chuyên mục này

Tìm kiếm với từ khoá:
Chuyển đến:

Ai đang trực tuyến?

Ai đang trực tuyến? Trong tổng số 0 người đang trực tuyến: không có thành viên, không có thành viên ẩn và không có vị khách nào
Số lượt người ghé thăm website đông nhất là 22 vào ngày 11 Tháng 11 2007, 16:03

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 0 khách

Thông tin trên được cập nhật trong vòng 5 phút vừa qua
Powered by phpBBVietNam © 2006 - 2007 phpBBVietNam Group based on phpBB
Vietnamese translation by nedka
Founded by tranbc | Content © Trung Học Tân Châu